Xuyên suốt tác phẩm, Haruki Murakami sẽ đưa bạn đồng hành cùng ông trong một phần cuộc đời mình, từ công việc điều hành quán rượu đến quyết định kiếm sống bằng nghề viết lách, từ những ngộ nhận đầu tiên về chạy bộ cho đến giải ultra marathon 100km để đời. Bạn cũng sẽ được sống trong cảm giác chạy bộ trên những con đường tại Boston, New York, con đường nhỏ men theo sông Charles hay cung đường marathon khởi thủy Athens – làng Marathon, hành trình mà những người bạn Hy Lạp của ông mô tả là chẳng ai có đầu óc tỉnh táo lại làm vậy. Trong cuốn sách, Murakami Haruki đã kể chi tiết về những trải nghiệm và cảm nhận của mình khi chạy bộ, từ những khó khăn ban đầu cho đến niềm đam mê và niềm hạnh phúc mà chạy bộ mang lại.

“Đau đớn là không thể tránh khỏi. Đau khổ là tự nguyện. Giả dụ lúc đang chạy ta lại bắt đầu nghĩ, Trời ơi đau quá, mình không chịu đựng nổi nữa rồi. Cái phần đau là một thực tế không tránh khỏi, nhưng ta có chịu đựng nổi nữa hay không là tùy thuộc vào chính người chạy. Điều này gần như gói gọn được khía cạnh quan trọng nhất của chạy marathon”.
Cuốn sách đã truyền cảm hứng cho nhiều người đọc về việc tập luyện chạy bộ và sống một cuộc sống lành mạnh. Nhiều người đã cảm thấy tình cảm của tác giả đối với chạy bộ rất chân thành và cảm động, họ đã được động viên và khuyến khích để bắt đầu hoặc tiếp tục tập luyện chạy bộ.
“Hầu hết những người chạy bộ chạy không phải vì họ muốn sống lâu hơn, mà vì họ muốn sống trọn vẹn. Ngay cả khi ta chỉ định sống cho qua ngày đoạn tháng thì vẫn sẽ tốt hơn nhiều nếu ta sống những năm tháng ấy với những mục đích rõ ràng và sống động trọn vẹn thay vì bối rối hoang mang, và tôi tin rằng chạy bộ giúp ta làm được điều đó. Cố gắng tối đa trong những giới hạn cá nhân của mình: đó là bản chất của chạy bộ, là một ẩn dụ cho cuộc sống - cho tôi, và cả cho viết lách”.
“Trong chạy đường dài, đối thủ duy nhất bạn phải đánh bại là chính bạn, như cách bạn đã từng”.
“Nếu tôi lấy bận bịu làm cái cớ để không chạy, tôi sẽ không bao giờ chạy lại được nữa. Tôi chỉ có một ít lý do để tiếp tục chạy, và vô số lý do để bỏ. Tất cả những gì tôi có thể làm là giữ cho một ít lý do đó được đánh bóng đẹp đẽ.”
“Chạy bộ có rất nhiều ưu điểm. Trước hết, ta không cần có thêm ai mới được và không cần thiết bị đặc biệt. Ta không phải đến một nơi đặc biệt nào để chạy cả. Chỉ cần có giày chạy bộ và một con đường tốt là ta có thể chạy tùy thích”
“Tôi ở một mức bình thường – hay có lẽ giống như tầm thường hơn. Nhưng vấn đề không phải ở đấy. Vấn đề là ở chỗ tôi có hoàn thiện hơn ngày hôm qua hay không. Trong cự ly chạy dài thì đối thủ duy nhất ta phải đánh bại là chính ta, chính cái cung cách cũ của ta.”
“Đích. Cuối cùng thì tôi cũng đã về đến đích. Thật kỳ lạ, tôi không có cái cảm giác hoàn thành. Thứ duy nhất tôi cảm thấy là một cảm giác nhẹ nhõm tột cùng rằng mình không phải chạy nữa”.

Sách "Tôi nói gì khi nói về chạy bộ" của Murakami Haruki là một cuốn sách rất thú vị và đáng đọc đối với những người yêu thích chạy bộ hoặc đang muốn tìm hiểu về môn thể thao này. Cuốn sách mang lại những suy nghĩ sâu sắc về cuộc sống và những lợi ích của việc vận động cho sức khỏe và tinh thần. Ngoài ra, người đọc cũng có thể thấy được cách mà Murakami kết hợp giữa chạy bộ và việc viết, giúp cho cuốn sách càng trở nên độc đáo và thú vị hơn./.
Bài viết: Huỳnh Kim Anh