Liệu văn hoá có phải là yếu tố để doanh nghiệp giữ chân nhân viên? Một cá nhân có rất nhiều nhu cầu, bao gồm nhu cầu về tiền bạc, tinh thần, vị trí trong xã hội.

Vì vậy, một doanh nghiệp để giữ chân được người lao động của mình phải đáp ứng được càng nhiều các nhu cầu đó càng tốt. Thêm đó, thương hiệu công ty cũng là một điều quan trọng, bạn là một nhà báo đến từ VNPT, một doanh nghiệp có uy tín, chắc chắn bạn rất tự hào về tờ báo, về cơ quan chủ quản của mình. Nhưng ngược lại, giả sử công ty của bạn là một đơn vị thường xuyên làm ăn thua lỗ, trốn thuế, liệu đi ra ngoài bạn có đủ can đảm để gọi tên nó ra không ? Chắc chắn là không. Các sai lầm lớn nhất của nhiều lãnh đạo doanh nghiệp hiện nay là mới chỉ xem tiền lương là yếu tố để cạnh tranh. Nhưng doanh nghiệp của anh có tiền, thì doanh nghiệp khác cũng có tiền. Vậy nên chỉ cần trả cao hơn vài ba trăm nghìn là nhân viên của anh đã cân nhắc chuyện đi hay ở.
Trái lại, nếu người lãnh đạo biết chăm lo đến đời sống tinh thần và tình cảm của nhân viên, người nhân viên đó sẽ nể, sẽ phục anh, nên chuyện đi hay ở không còn nằm lại ở vấn đề một - hai trăm nghìn nữa. Vấn đề nữa là nhiều cán bộ công nhiên viên ra đi vì họ không tìm thấy sự an tâm ở công ty, bởi vì đơn giản họ không biết cũng như không thấu hiểu được tầm nhìn, chiến lược của công ty, họ không biết được họ là mắt xích nào trong cái dây chuyền công ty đó. Con người sợ nhất là sự tù mù, sự không biết chắc về tương lai, đó hoàn toàn là vấn đề tâm lý.
Văn hoá con người và văn hoá tổ chức gần với nhau sẽ tạo nên sự bền vững. Tức là doanh nghiệp, người lãnh đạo doanh nghiệp phải thấu hiểu hết những nhu cầu của từng cá nhân, nó như một sức mạnh vô hình nếu chân để các doanh nghiêp níu chân các nhân viên.
Để một doanh nghiệp có văn hoá, thì mỗi nhân viên phải là một cá thể có văn hoá, vậy thì ngoài môi trường công ty, có trường lớp nào đào tạo phông văn hoá này cho các nhân viên trẻ không thưa ông?
Nhiều nơi có thể dạy điều đó, chẳng hạn Tâm Việt vẫn có những lớp dạy như vậy, dạy cho các bạn trẻ có niềm đam mê, có hoài bão, hoặc cao hơn thậm chí còn định hình chiến lược cho các doanh nghiệp...
Xây dựng văn hoá doanh nghiệp cho một toà báo nên bắt đầu từ đâu, khi mà ở đó có quá nhiều cá nhân sáng tạo?
Nghề báo là nghề mà luôn cần sự tranh luận để tìm ra cái chung, văn hoá giống như ba cái cây chụm lại, lúc đó cả ba cái cây đều phải nghiêng, có nghĩa là sự thích nghi, chứ nếu ba cái cây đều đòi đứng thẳng, thì lúc đó chúng sẽ đổ. Nghề báo cần chính kiến của cá nhân nhưng cũng cần tư duy của số đông, nên nhiều khi các cá nhân cá nhân (kể cả người lãnh đạo) phải thay đổi tư duy, hạ thấp cái tôi cá nhân để đi đến cái chung nhất. Lâu nay ta hay sai lầm khi nói đến bản sắc văn hoá tức là bảo vệ đến cùng cái tôi của mình. Văn hoá bên cạnh bảo vệ cái tôi, còn là sự hội nhập cái tôi vào cái chung.
Hiện nay đa số doanh nghiệp hay hẹp hơn là một gia đình không dành nhiều thời gian để các thành viên trao đổi tìm ra điểm chung nên có nhiều nguy cơ rạn nứt, đổ vỡ...